Có những thứ khi mất đi, bạn mới nhận ra giá trị

 Anh Minh vừa đổi sang một chiếc xe mới. Bạn bè, đồng nghiệp ai cũng trầm trồ, khen anh quyết định sáng suốt. Nhưng lạ thay… khi cầm chìa khóa trên tay, anh không cảm thấy niềm vui trọn vẹn như mình từng nghĩ.  


Chiếc xe cũ của anh – nó không phải là chiếc xe mạnh mẽ nhất, không phải là chiếc xe đẹp nhất… nhưng nó chứa cả một hành trình mà không gì có thể thay thế được. Đó là chiếc xe đã cùng anh và gia đình rong ruổi trên những cung đường xa, những buổi sáng thức dậy ở một nơi xa lạ, những đêm muộn dừng lại giữa đường chỉ để ngắm sao. Đó là chiếc xe anh đã dùng để đưa cha đi thăm lại những nơi cũ, để lắng nghe những câu chuyện mà trước đây anh chẳng bao giờ có thời gian nghe. Đó cũng là chiếc xe đã đưa anh đến bệnh viện đúng lúc để kịp chào đón đứa con đầu lòng ra đời. Và cũng là nơi con trai anh lần đầu tiên chạm vào tay lái, ánh mắt sáng rực vì thích thú.  


Nhưng rồi, anh đã bán nó. Vì nghĩ rằng đã đến lúc cần một chiếc xe mới, mạnh hơn, đẹp hơn. Và hôm nay, khi đứng trước chiếc xe mới này, anh chợt nhận ra: những gì thực sự quý giá không nằm ở chiếc xe, mà ở những hành trình mà nó đã mang lại. Một chiếc xe có thể mất giá theo năm tháng. Nhưng những kỷ niệm thì không.  


Anh ngồi vào chiếc xe mới, con trai bước đến, ngập ngừng hỏi: “Ba ơi, xe này có đưa mình đi xa như xe cũ không?” Anh nhìn con, mỉm cười, xoa đầu cậu bé. Chiếc xe cũ đã đi… nhưng hành trình vẫn còn đó. Và đôi khi, thứ đáng giá nhất không phải là chiếc xe, mà là những khoảnh khắc mà nó đã chở ta đi qua.  


Có những thứ khi mất đi, bạn mới nhận ra giá trị thật sự của nó. Đừng chỉ nhìn vào chiếc xe, hãy nhìn vào hành trình mà nó mang lại.